殢人嬌

宋代 王庭珪
小院桃花,煙鎖幾重珠箔。更深後、海棠睡著。東風吹去,落誰家牆角。平白地教人,為他情惡。 花若有情,情應不薄。也須悔從前事錯。而今夜雨,念玉顏飄泊。知那裡人家,怎生頓著。
xiǎo yuàn táo huā   yān suǒ zhòng zhū gēng shēn hòu hǎi táng shuì zhù dōng fēng chuī   luò shuí jiā qiáng jiǎo píng bái jiào rén   wèi qíng è
huā ruò yǒu qíng   qíng yīng báo huǐ cóng qián shì cuò ér jīn   niàn yán piāo zhī rén jiā   zěn shēng dùn zhù