殢人嬌

宋代 蘇軾
白髮蒼顏,正是維摩境界。空方丈、散花何礙。朱唇箸點,更髻鬟生彩。這些個,千生萬生只在。好事心腸,著人情態。閒窗下、斂雲凝黛。明朝端午,待學紉蘭為佩。尋一首好詩,要書裙帶。
bái cāng yán   zhèng shì wéi jìng jiè kōng fāng zhang sàn huā ài zhū chún zhù diǎn   gèng huán shēng cǎi zhè xiē ge   qiān shēng wàn shēng zhī zài hǎo shì xīn cháng   zhù rén qíng tài xián chuāng xià liǎn yún níng dài míng cháo duān   dài xué rèn lán wèi pèi xún shǒu hǎo shī   yào shū qún dài