題闕 其十一

明代 王世貞
孫吳工用整,起剪工用強。神哉淮陰侯,變化乃無常。 舉目盡烏合,出手成龍驤。百戰取中原,黥彭那得方。 精誠拒武涉,小謬請假王。高帝撫孤雛,魂魄憂未央。 見謂高鳥盡,謂可良弓藏。遺恨在匈奴,冒頓驕大荒。
sūn gōng yòng zhěng   jiǎn gōng yòng qiáng shén zāi huái yīn hóu biàn   huà nǎi cháng    
jǐn   chū shǒu chéng lóng xiāng bǎi zhàn zhōng yuán qíng   péng de fāng    
jīng chéng shè   xiǎo miù qǐng jià wáng gāo chú hún   yōu wèi yāng    
jiàn wèi gāo niǎo jǐn   wèi liáng gōng cáng hèn zài xiōng   jiāo huāng