題闕 其十三
漢祖提一劍,西行取天下。所過降名城,疇非背主者。
兩賢豈相阨,丁公悔其舍。刑賞在須臾,乃復為名假。
不然賣國兒,項伯開茅社。寧如我高皇,福壽獨褒借。
hàn
漢
zǔ
祖
tí
提
yī
一
jiàn
劍
,
xī
西
xíng
行
qǔ
取
tiān
天
xià
下
suǒ
。
guò
所
jiàng
過
míng
降
chéng
名
chóu
城
,
fēi
疇
bèi
非
zhǔ
背
zhě
主
者
。
liǎng
兩
xián
賢
qǐ
豈
xiāng
相
è
阨
,
dīng
丁
gōng
公
huǐ
悔
qí
其
shě
舍
xíng
。
shǎng
刑
zài
賞
xū
在
yú
須
nǎi
臾
,
fù
乃
wèi
復
míng
為
jiǎ
名
假
。
bù
不
rán
然
mài
賣
guó
國
ér
兒
,
xiàng
項
bó
伯
kāi
開
máo
茅
shè
社
níng
。
rú
寧
wǒ
如
gāo
我
huáng
高
fú
皇
,
shòu
福
dú
壽
bāo
獨
jiè
褒
借
。