題闕 其十二

明代 王世貞
石乞相白公,能使楚社傾。事覆不庇身,怡然九鼎烹。 王邑衛漸台,父子死漢兵。磔肉縣五父,狗亦厭其腥。 淫女徇所歡,一死猶勝生。不睹西市倡,改服奏銀箏。
shí xiāng bái gōng   néng shǐ 使 chǔ shè qīng shì shēn   rán jiǔ dǐng pēng    
wáng wèi jiàn tái   hàn bīng zhé ròu xiàn gǒu   yàn xīng    
yín xùn suǒ huān   yóu shèng shēng shì 西 chàng gǎi   zòu yín zhēng