題闕 其三十四
范公悲漢亡,坐臥一車裀。三十六載中,不笑亦不嚬。
聲在咽喉間,疇能閉其呻。萬古宇宙間,一見有心人。
次則顏見遠,慨然能致身。寧為江陵鬼,不作建康臣。
頓令首陽薇,奕奕神更新。
fàn
范
gōng
公
bēi
悲
hàn
漢
wáng
亡
,
zuò
坐
wò
臥
yī
一
chē
車
yīn
裀
sān
。
shí
三
liù
十
zài
六
zhōng
載
bù
中
,
xiào
不
yì
笑
bù
亦
pín
不
嚬
。
shēng
聲
zài
在
yān
咽
hóu
喉
jiān
間
,
chóu
疇
néng
能
bì
閉
qí
其
shēn
呻
wàn
。
gǔ
萬
yǔ
古
zhòu
宇
jiān
宙
yī
間
,
jiàn
一
yǒu
見
xīn
有
rén
心
人
。
cì
次
zé
則
yán
顏
jiàn
見
yuǎn
遠
,
kǎi
慨
rán
然
néng
能
zhì
致
shēn
身
níng
。
wèi
寧
jiāng
為
líng
江
guǐ
陵
bù
鬼
,
zuò
不
jiàn
作
kāng
建
chén
康
臣
。
dùn
頓
lìng
令
shǒu
首
yáng
陽
wēi
薇
,
yì
奕
yì
奕
shén
神
gēng
更
xīn
新
。