題闕 其三十

明代 王世貞
漢明敦友於,感自東海強。唐明昵昆弟,成器為子臧。 地遠天性出,跡擬人倫妨。齗齗隱太子,糾糾巢刺王。 既迫螫手憂,能辭喋血傷。所以斗粟謠,終愧鶺鴒章。
hàn míng dūn yǒu   gǎn dōng hǎi qiáng táng míng kūn chéng   wèi zi zāng    
yuǎn tiān xìng chū   rén lún fáng yín yín yǐn tài jiū   jiū cháo wáng    
shì shǒu yōu   néng dié xuè shāng suǒ dǒu yáo zhōng   kuì líng zhāng