題闕 其九十一

明代 王世貞
贊皇謝膺試,魯公戒求辟。於中豈泊然,大小猶有擇。 奈何策華腴,而奪隱士職。前轍既已迷,後軌踐其跡。 是巧靡不師,疇能已日革。浮雲翳其眸,欲辨人間色。 何如皓魄澄,群曀自辟易。
zàn huáng xiè yīng shì   gōng jiè qiú zhōng rán   xiǎo yóu yǒu    
nài huá   ér duó yǐn shì zhí qián zhé hòu   guǐ jiàn    
shì qiǎo shī   chóu néng yún móu   biàn rén jiàn    
hào chéng   qún