題清致軒

元代 胡奎
玉湖清冰清徹底,銅盤甘露甘如醴。一洗胸中萬斛塵,揮毫濯以薔薇水。 坐中賓客且勿喧,聽我長歌清致之高軒。聞道幽居最清絕,人物似是瀛洲仙。 五峰佳氣鬱不散,仰見華蓋當中天。朝朝拄笏延爽氣,空翠飛落軒楹前。 自從負笈登太學,借問不歸今幾年。山猿野鶴豈無夢,綠蘿夜月秋娟娟。 萬先生,何磊落,在山泉清出山濁。手把芙蓉朝紫皇,下上青雲騎一鶴。 會當四海澄其源,白日洗天風雨作。
qīng bīng qīng chè   tóng pán gān gān xiōng zhōng wàn chén   huī háo zhuó qiáng wēi shuǐ
zuò zhōng bīn qiě xuān   tīng cháng qīng zhì zhī gāo xuān wén dào yōu zuì qīng jué   rén shì shì yíng zhōu xiān
fēng jiā sàn   yǎng jiàn huá gài dāng zhōng tiān zhāo zhāo zhǔ yán shuǎng   kōng cuì fēi luò xuān yíng qián
cóng dēng tài xué   jiè wèn guī jīn nián shān yuán mèng   luó yuè qiū juān juān
wàn xiān sheng   lěi luò   zài shān quán qīng chū shān zhuó shǒu róng cháo huáng   xià shàng qīng yún
huì dāng hǎi chéng yuán   bái tiān fēng zuò