題清漪亭

宋代 劉弇
平昔江流清得名,只今池面勝江清。人間有鏡磨秋骨,天上無宮敵水晶。 月借嬋娟相表里,路分瀟灑入逢迎。會雖飽占銀潢魄,莫似滄浪濯垢纓。
píng jiāng liú qīng míng   zhī jīn chí miàn shèng jiāng qīng rén jiān yǒu jìng qiū tiān   shàng gōng shuǐ jīng    
yuè jiè chán juān xiāng biǎo   fēn xiāo féng yíng huì suī bǎo zhàn yín huáng   shì cāng làng zhuó gòu yīng