題清音亭

宋代 徐沖淵
泉聲飽聽玉琮琤,世路羊腸我倦行。 但得一觴仍一詠,不妨高枕寄浮生。
quán shēng bǎo tīng cóng chēng   shì yáng cháng juàn xíng  
dàn shāng réng yǒng   fáng gāo zhěn shēng