題清風亭

宋代 劉弇
四面無塵一徑深,嵐煙吹盡好披襟。寒生醉榻宜春睡,冷入詩窗豁夜吟。 坐有清涼非待扇,夏無煩慍不須琴。泠然試把闌干倚,頓起飄飄物外心。
miàn chén jìng shēn   lán yān chuī jìn hǎo jīn hán shēng zuì chūn shuì lěng   shī chuāng huō yín    
zuò yǒu qīng liáng fēi dài shàn   xià fán yùn qín líng rán shì lán gān dùn   piāo piāo wài xīn