題畦樂處士成趣園 其三

宋代 王稱
勞生厭喧市,養痾閉幽樊。角巾念何從,孤興寄南園。 南園曠且深,春至卉木繁。嘈嘈鳥雀鳴,聒聒泉流喧。 呼兒牽蔓籬,殷勤薙荒殘。時雨倏已至,佳蔬茁而蕃。 臨風襲芳馨,繞籬擷蘭蓀。倦來聊自息,支頤對前山。 載歌綠水詞,和以白石言。東陵有傲吏,邀我相與旋。 取意一自慰,此外寧復論。
láo shēng yàn xuān shì   yǎng yōu fán jiǎo jīn niàn cóng   xīng nán yuán    
nán yuán kuàng qiě shēn   chūn zhì huì fán cáo cáo niǎo què míng guō   guō quán liú xuān    
ér qiān màn   yīn qín huāng cán shí shū zhì jiā   shū zhuó ér fān    
lín fēng fāng xīn   rào xié lán sūn juàn lái liáo zhī   duì qián shān    
zài shuǐ   bái shí yán dōng líng yǒu ào yāo   xiāng xuán    
wèi   wài níng lùn