題樵雲

元代 胡奎
請樵停斧柯,聽我樵雲歌。問樵住何所,乃在山之阿。 朝樵林下風,暮樵谷中雨。林風吹我衣,穀雨沾我履。 何如白雲深處棲,采樵不離雲東西。有手自操修月斧,有足能蹋登天梯。 山頭膚寸崇朝起,從龍化作天瓢水。一洗八極黃埃空,隨雲復歸岩壑里。 若有人兮被女蘿,扳崖度嶺無風波。世間萬事浮雲過,樵雲樵雲奈爾何。
qǐng qiáo tíng   tīng qiáo yún wèn qiáo zhù suǒ   nǎi zài shān zhī ā
cháo qiáo lín xià fēng   qiáo zhōng lín fēng chuī   zhān
bái yún shēn chù   cǎi qiáo yún dōng 西 yǒu shǒu cāo xiū yuè   yǒu néng dēng tiān
shān tóu cùn chóng cháo   cóng lóng huà zuò tiān piáo shuǐ huáng āi kōng   suí yún guī yán
ruò yǒu rén bèi luó   bān lǐng fēng shì jiān wàn shì yún guò   qiáo yún qiáo yún nài ěr