題汧湖二首

唐代 許棠
偶得湖中趣,都忘隴坻愁。邊聲風下雁,楚思浪移舟。 靜極亭連寺,涼多島近樓。吟遊終不厭,還似曲江頭。 隴首時無事,湖邊日縱吟。游魚來復去,浴鳥出還沉。 蜃氣藏孤嶼,波光到遠林。無人見垂釣,暗起洞庭心。
ǒu zhōng   dōu wàng lǒng chóu biān shēng fēng xià yàn   chǔ làng zhōu
jìng tíng lián   liáng duō dǎo jìn lóu yín yóu zhōng yàn   hái shì jiāng tóu
lǒng shǒu shí shì   biān zòng yín yóu lái   niǎo chū hái chén
shèn cáng   guāng dào yuǎn lín rén jiàn chuí diào   àn dòng tíng xīn