題彭旭詩集後即送其南歸 其二

清代 曾國藩
大雅淪正音,箏琶實繁響。杜韓去千年,搖落吾安放。 涪叟差可人,風騷通肸蠻。造意追無垠,琢辭辨倔強。 伸文揉作縮,直氣摧為枉。自仆宗涪公,時流頗忻向。 女復揚其波,拓茲疆宇廣。大道辟榛蕪,中路生罔兩。 孱夫阻半途,老大迷歸往。要當志千里,未宜局尋丈。 古人已茫茫,來者非吾黨。並世求人難,勉旃各慨慷。
lún zhèng yīn   zhēng shí fán xiǎng hán qiān nián yáo   luò ān fàng    
sǒu chā rén   fēng sāo tōng mán zào zhuī yín zhuó   biàn jué jiàng    
shēn wén róu zuò suō   zhí cuī wèi wǎng zōng gōng shí   liú xīn xiàng    
yáng   tuò jiāng guǎng dào zhēn zhōng   shēng wǎng liǎng    
chán bàn   lǎo guī wǎng yào dāng zhì qiān wèi   xún zhàng    
rén máng máng   lái zhě fēi dǎng bìng shì qiú rén nán miǎn   zhān kǎi kāng