題彭孝求碧雲飛觀

宋代 楊萬里
寸雲如絮起青原,飛空化作一碧山。 天風吹上南斗邊,砰然墮在快閣前。 老彭有孫拉雲住,海蜃吐樓壓雲去。 日暮佳人來不來,朗誦湯休斷腸句。
cùn yún qīng yuán   fēi kōng huà zuò shān  
tiān fēng chuī shàng nán dòu biān   pēng rán duò zài kuài qián  
lǎo péng yǒu sūn yún zhù   hǎi shèn lóu yún  
jiā rén lái lái   lǎng sòng tāng xiū duàn cháng