題彭傳師無喧境壁

宋代 陳造
塵外軒窗寓嘯吟,勝游重到更情深。 湖山覿面渾相識,蜂蝶窺簾似見尋。 客路每歌歸緩緩,歲華亦嘆去駸駸。 摩挱竹樹論今昔,親見栽時已欲林。
chén wài xuān chuāng xiào yín   shèng yóu zhòng dào gèng qíng shēn  
shān 覿 miàn hún xiāng shí   fēng dié kuī lián shì jiàn xún  
měi guī huǎn huǎn   suì huá tàn qīn qīn  
suō zhú shù lùn jīn   qīn jiàn zāi shí lín