題裴二十一新園(一作題裴固新園,又作裴周

唐代 皇甫冉
東郭訪先生,西郊尋隱路。久為江南客,自有雲陽樹。 已得閒園心,不知公府步。開門白日晚,倚杖青山暮。 果熟任霜封,籬疏從水度。窮年無牽綴,往事惜淪誤。 唯見耦耕人,朝朝自來去。
dōng guō fǎng xiān sheng   西 jiāo xún yǐn jiǔ wèi jiāng nán   yǒu yún yáng shù
xián yuán xīn   zhī gōng kāi mén bái wǎn   zhàng qīng shān
guǒ shú rèn shuāng fēng   shū cóng shuǐ qióng nián qiān zhuì   wǎng shì lún
wéi jiàn ǒu gēng rén   zhāo zhāo lái