題偶愛

宋代 方岳
隨行茶灶曾同宿,看盡朝嵐與夕霏。 一片詩愁夜渺渺,樹林深處見僧歸。
suí xíng chá zào céng tóng 宿   kàn jǐn cháo lán fēi  
piàn shī chóu miǎo miǎo   shù lín shēn chù jiàn sēng guī