題女史葉小鸞眉子硯
螺子輕研玉樣溫,摩挲中有古吟魂。一泓暖瀉桃花水,洗出當年舊黛痕。
luó
螺
zi
子
qīng
輕
yán
研
yù
玉
yàng
樣
wēn
溫
,
mā
摩
sā
挲
zhōng
中
yǒu
有
gǔ
古
yín
吟
hún
魂
yī
。
hóng
一
nuǎn
泓
xiè
暖
táo
瀉
huā
桃
shuǐ
花
xǐ
水
,
chū
洗
dāng
出
nián
當
jiù
年
dài
舊
hén
黛
痕
。