題寧庵

宋代 王柏
寂寂鍾魚冷,松楸蔽杳冥。 雲侵晴路濕,衣染晚嵐青。 天未生人物,山應銷地靈。 何祠香一瓣,遺恨滿空庭。
zhōng lěng   sōng qiū yǎo míng  
yún qīn qíng shī   rǎn wǎn lán qīng  
tiān wèi shēng rén   shān yīng xiāo líng  
xiāng bàn   hèn mǎn 滿 kōng tíng