亭子埡

清代 繆荃孫
萬山清入夢,拍手喚不醒。百折復千梯,勢與升天等。 古藤牽我衣,怪石壓我頂。苔澀腥紅滑,竹瘦寒綠挺。 風酸疑裂指,泥深或沒脛。雲散一回首,蒼然城郭迥。 野者荷鋤來,亦復辟畦町。
wàn shān qīng mèng   pāi shǒu huàn xǐng bǎi zhé qiān   shì shēng tiān děng
téng qiān   guài shí dǐng tái xīng hóng huá   zhú shòu hán tǐng
fēng suān liè zhǐ   shēn huò méi jìng yún sàn huí shǒu   cāng rán chéng guō jiǒng
zhě chú lái   tīng