庭中種花

宋代 蘇轍
空庭一無有,初種六株花。 青桐綠楊柳,相映成田家。 春雨散膏油,朝暾發萌牙。 造物知我心,初來盡枯槎。 開花已可貴,結子成益佳。 百事盡如此,一生復何嗟。 我生本窮陋,中年旅朝衙。 失腳墮南海,生還夢荒遐。 築室雖不多,於我則已奢。 松筠伴衰老,已矣無復加。
kōng tíng yǒu   chū zhǒng liù zhū huā  
qīng tóng yáng liǔ   xiāng yìng chéng tián jiā  
chūn sàn gào yóu   zhāo tūn méng  
zào zhī xīn   chū lái jǐn chá  
kāi huā guì   jié chéng jiā  
bǎi shì jǐn   shēng jiē  
shēng běn qióng lòu   zhōng nián cháo  
shī jiǎo duò nán hǎi   shēng huán mèng huāng xiá  
zhù shì suī duō   shē  
sōng yún bàn shuāi lǎo   jiā