聽箏

宋代 姚勉
春檐雪乾初日長,簾花深壓梅影香。 美人帳中午睡起,釵橫鬢嚲慵添妝。 文窗窈窕鮫綃綠,臥按古箏橫漆玉。 微揎翠袖露春蔥,學弄梁州初遍曲。 拂弦輕揠三兩聲,問渠學曲成未成。 已成未成君莫問,聽取軮軋伊嚶鳴。 七弦一似焦琴樣,立雁參差相下上。 左按天孫織錦絲,右斡仙人飛海杖。 輕拔淺揠聲短長,疾徐洪纖抑復揚。 瓶笙吐韻出蚓竅,雲車碾響升羊腸。 雙龍曉日吟秋水,孤鸞春風悲鏡里。 清猿嘹喨萬松間,雛鶯惺忪百花底。 平生有耳喜此聽,手不能作心自醒。 除卻高山與流水,琵琶箜篌俱逕庭。 樓中弄玉吹簫侶,同學丹山鳳凰語。 鳳凰鳳凰來不來,蕭史行雲在可許。
chūn yán xuě qián chū zhǎng   lián huā shēn méi yǐng xiāng  
měi rén zhàng zhōng shuì   chāi héng bìn duǒ yōng tiān zhuāng  
wén chuāng yǎo tiǎo jiāo xiāo   àn zhēng héng  
wēi xuān cuì xiù chūn cōng   xué nòng liáng zhōu chū biàn  
xián qīng sān liǎng shēng   wèn xué chéng wèi chéng  
chéng wèi chéng jūn wèn   tīng yǎng zhá yīng míng  
xián jiāo qín yàng   yàn cēn xiāng xià shàng  
zuǒ àn tiān sūn zhī jǐn   yòu xiān rén fēi hǎi zhàng  
qīng qiǎn shēng duǎn cháng   hóng xiān yáng  
píng shēng yùn chū yǐn qiào   yún chē niǎn xiǎng shēng yáng cháng  
shuāng lóng xiǎo yín qiū shuǐ   luán chūn fēng bēi jìng  
qīng yuán liáo liàng wàn sōng jiān   chú yīng xīng sōng bǎi huā  
píng shēng yǒu ěr tīng   shǒu néng zuò xīn xǐng  
chú què gāo shān liú shuǐ   pa kōng hóu jìng tíng  
lóu zhōng nòng chuī xiāo   tóng xué dān shān fèng huáng  
fèng huáng fèng huáng lái lái   xiāo shǐ xíng yún zài