停雲詩

宋代 劉敞
停停何山雲,靄靄在我廬。濃光賁草木,潤氣下琴書。 望望若可親,久之翳寒虛。坐恐猋風來,東西隨所如。 我道與世異,里閭相見疏。嗟雲亦何事,低徊能慕予。 諒以無心故,形影暫相於。
tíng tíng shān yún   ǎi ǎi zài nóng guāng bēn cǎo   rùn xià qín shū
wàng wàng ruò qīn   jiǔ zhī hán zuò kǒng biāo fēng lái   dōng 西 suí suǒ
dào shì   xiāng jiàn shū jiē yún shì   huí néng
liàng xīn   xíng yǐng zàn xiāng