聽雨

明代 康海
達旦不成寐,臥聽秋雨聲。雨亦竟不歇,吾意何時平。 前年秋八月,淫雨百穀盈。禾稼盡腐黑,況雲屋圮傾。 此雨復彌月,岩崖千里崩。不知上帝意,豈欲移蒼溟。 吾生殊坎軻,一紀事農耕。兩田俱不稔,百口常見嬰。 奈何越庸調,已欲樵棟楹。老妻向我道,但坐且勿驚。 人事尚莫定,天道寧易明。脩短有恆數,豐歉惟所丁。 床頭有美酒,馨香盈玉瓶。君姑自斟酌,可以助頹齡。 醉臥忽將午,此物方雷鳴。
dàn chéng mèi   tīng qiū shēng jìng xiē   shí píng    
qián nián qiū yuè   yín bǎi yíng jià jǐn hēi kuàng   yún qīng    
yuè   yán qiān bēng zhī shàng   cāng míng    
shēng shū kǎn   shì nóng gēng liǎng tián rěn bǎi   kǒu cháng jiàn yīng    
nài yuè yōng diào 調   qiáo dòng yíng lǎo xiàng dào dàn   zuò qiě jīng    
rén shì shàng dìng   tiān dào níng míng xiū duǎn yǒu héng shù fēng   qiàn wéi suǒ dīng    
chuáng tóu yǒu měi jiǔ   xīn xiāng yíng píng jūn zhēn zhuó   zhù tuí líng    
zuì jiāng   fāng léi míng