聽隱士琴

宋代 黃裳
心手相忘到混成,又非湘瑟與秦箏。秋來獨坐水邊石,古往誰知弦上聲。 易度寸心閒有味,難諧群耳淡無情。夕陽回首山猶好,更起松風一段清。
xīn shǒu xiàng wàng dào hùn chéng   yòu fēi xiāng qín zhēng qiū lái zuò shuǐ biān shí   wǎng shéi zhī xián shǎng shēng
cùn xīn xián yǒu wèi   nán xié qún ěr dàn qíng yáng huí shǒu shān yóu hǎo   gèng sōng fēng duàn qīng