聽郢客歌陽春白雪

唐代 歐陽袞
寂聽郢中人,高歌已絕倫。臨風飄白雪,向日奏陽春。 調雅偏盈耳,聲長杳入神。連連貫珠並,裊裊遏雲頻。 度曲知難和,凝情想任真。周郎如賞羨,莫使滯芳晨。
tīng yǐng zhōng rén   gāo jué lún lín fēng piāo bái xuě   xiàng zòu yáng chūn
diào 調 piān yíng ěr   shēng zhǎng yǎo shén lián lián guàn zhū bìng   niǎo niǎo è yún pín
zhī nán   níng qíng xiǎng rèn zhēn zhōu láng shǎng xiàn   shǐ 使 zhì fāng chén