聽軒轅先生琴

唐代 虛中
訣妙與功精,通宵膝上橫。一堂風冷淡,千古意分明。 坐客神魂凝,巢禽耳目傾。酷哉商紂世,曾不遇先生。
jué miào gōng jīng   tōng xiāo shàng héng táng fēng lěng dàn   qiān fēn míng
zuò shén hún níng   cháo qín ěr qīng zāi shāng zhòu shì   céng xiān sheng