聽王子定吹簫

宋代 李新
水花浸鬢根,荷葉踐衫色。 西城王老子,豪健不可得。 客從日沒來,鶉衣遍黃埃。 銀杯未羽化,公餘煩一開。 山猿供嘉果,書螢驚蠟炬。 能持白玉簫,為作蒼鸞語。 涼飈助清奏,雨腳揮殘暑。 台邊舞鳳拍雲來,潭底吟龍撇波去。 君不見寧王當日爭門迎,三十六宮學新聲。 玉人今夜教何處,二十四橋空月明。 西城煙景何疏索,王子宦情殊不惡。 有田日種黃金茅,叵奈蠹蟲搖齒腳。 少年英氣無覉絡,浩唱高彈神自若。 春風走馬入花林,紅日垂頭困瑤閣。 老去腰支便矍鑠,座人那肯妨詼謔。 飛觴得似少年時,西窗幾度燈花落。
shuǐ huā jìn bìn gēn   jiàn shān
西 chéng wáng lǎo zi   háo jiàn
cóng méi lái   chún biàn huáng āi
yín bēi wèi huà   gōng fán kāi
shān yuán gōng jiā guǒ   shū yíng jīng
néng chí bái xiāo   wéi zuò cāng luán
liáng biāo zhù qīng zòu   jiǎo huī cán shǔ
tái biān fèng pāi yún lái   tán yín lóng piē
jūn jiàn níng wáng dāng zhēng mén yíng   sān shí liù gōng xué xīn shēng
rén jīn jiào chǔ   èr shí qiáo kōng yuè míng
西 chéng yān jǐng shū suǒ   wáng huàn qíng shū è
yǒu tián zhǒng huáng jīn máo   nài chóng yáo chǐ jiǎo
shào nián yīng luò   hào chàng gāo dàn shén ruò
chūn fēng zǒu huā lín   hóng chuí tóu kùn yáo
lǎo yāo zhī biàn 便 jué shuò   zuò rén kěn fáng huī xuè
fēi shāng de shào nián shí   西 chuāng dēng huā luò