聽蜀道士琴歌

唐代 李宣古
至道不可見,正聲難得聞。忽逢羽客抱綠綺, 西別峨嵋峰頂雲。初排□面躡輕響,似擲細珠鳴玉上。 忽揮素爪畫七弦,蒼崖劈裂迸碎泉。憤聲高,怨聲咽, 屈原叫天兩妃絕。朝雉飛,雙鶴離,屬玉夜啼獨鶩悲。 吹我神飛碧霄里,牽我心靈入秋水。有如驅逐太古來, 邪淫辟盪貞心開。孝為子,忠為臣,不獨語言能教人。 前弄嘯,後弄嚬,一舒一慘非冬春。從朝至暮聽不足, 相將直說瀛洲宿。更深彈罷背孤燈,窗雪蕭蕭打寒竹。 人間豈合值仙蹤,此別多應不再逢。抱琴卻上瀛洲去, 一片白雲千萬峰。
zhì dào jiàn   zhèng shēng nán de wén féng bào  
西 bié é méi fēng dǐng yún chū pái   miàn niè qīng xiǎng   shì zhì zhū míng shàng
huī zhǎo huà xián   cāng liè bèng suì quán fèn shēng gāo   yuàn shēng yàn  
yuán jiào tiān liǎng fēi jué cháo zhì fēi   shuāng   zhǔ bēi
chuī shén fēi xiāo   qiān xīn líng qiū shuǐ yǒu zhú tài lái  
xié yín dàng zhēn xīn kāi xiào wèi zi   zhōng wéi chén   yán néng jiào rén
qián nòng xiào   hòu nòng pín   shū cǎn fēi dōng chūn cóng cháo zhì tīng  
xiāng jiāng zhí shuō yíng zhōu 宿 gēng shēn dàn bèi dēng   chuāng xuě xiāo xiāo hán zhú
rén jiān zhí xiān zōng   bié duō yìng zài féng bào qín què shàng yíng zhōu  
piàn bái yún qiān wàn fēng