亭上限韻作

明代 李夢陽
片雲黑日熱轉添,忽有飛雨來纖纖。任情玉杯但一美,乘興彩毫時復拈。 角巾芒鞋客竟日,燕舞花明風滿簾。垂頭人吏困自睡,此地元非禮法嚴。
piàn yún hēi zhuǎn tiān   yǒu fēi lái xiān xiān rèn qíng bēi dàn měi chéng   xìng cǎi háo shí niān    
jiǎo jīn máng xié jìng   yàn huā míng fēng mǎn 滿 lián chuí tóu rén kùn shuì   yuán fēi yán