聽僧昭素琴

宋代 蘇軾
至和無攫醳,至平無按抑。不知微妙聲,究竟從何出? 散我不平氣,洗我不和心。此心知有在,尚復此微吟。
zhì jué   zhì píng àn zhī wēi miào shēng   jiū jìng cóng chū  
sàn píng   xīn xīn zhī yǒu zài   shàng wēi yín