聽琴

宋代 周文璞
向人猶抱舜文弦,可煞書生不值錢。 彈出履霜空作惡,一林風露已鳴蟬。
xiàng rén yóu bào shùn wén xián   shà shū shēng zhí qián  
tán chū shuāng kōng zuò è   lín fēng míng chán