聽琴

宋代 方岳
寧食三斗塵,不受緩歌雙黛顰。 寧食三斗蔥,不受急管融春風。 吾二三子相知心,平時比之雙南金。 扣門剝啄倒屐出,喜我謂我山水淫。 牆頭呼酒意頗急,何以侑之霹靂琴。 太虛為室月為燭,悠然此意無古今。 山空江靜夜如水,但見四岸花木深。 大聲久不入人聽,誰復好古同風襟。 自非我輩但痴坐,噲等之俗難砭針。
níng shí sān dǒu chén   shòu huǎn shuāng dài pín  
níng shí sān dǒu cōng   shòu guǎn róng chūn fēng  
èr sān xiāng zhī xīn   píng shí zhī shuāng nán jīn  
kòu mén zhuó dào chū   wèi shān shuǐ yín  
qiáng tóu jiǔ   yòu zhī qín  
tài wèi shì yuè wèi zhú   yōu rán jīn  
shān kōng jiāng jìng shuǐ   dàn jiàn àn huā shēn  
shēng jiǔ rén tīng   shuí hào tóng fēng jīn  
fēi bèi dàn chī zuò   kuài děng zhī nán biān zhēn