聽琴

宋代 呂本中
君不見龍門之下百尺桐,漂霰飛雪愁寒空。何年班爾落君手,小窗伴坐歌南風。 恍然如著山岩里,不知身在塵埃中。初聞平野飛鴻鵠,欻聽金盤起珠玉。 繞壇古樹郁嵯峨,六月吹霜作寒綠。折楊黃華不須道,別鶴離鸞尚堪續。 君不見開元天子醉西都,音聲十院留歡娛。當時臨軒奏此曲,徑須解穢煩花奴。 乃知恬淡世莫識,無弦之趣何時無。歸家愁厭箏笛耳,此聲一聽還已矣。 會須流水訪鍾期,試向爐中覓焦尾。
jūn jiàn lóng mén zhī xià bǎi chǐ tóng   piāo xiàn fēi xuě chóu hán kōng nián bān ěr luò jūn shǒu xiǎo   chuāng bàn zuò nán fēng    
huǎng rán zhù shān yán   zhī shēn zài chén āi zhōng chū wén píng fēi hóng chuā   tīng jīn pán zhū    
rào tán shù cuó é   liù yuè chuī shuāng zuò hán shé yáng huáng huá dào bié   luán shàng kān    
jūn jiàn kāi yuán tiān zuì 西 dōu   yīn shēng shí yuàn liú huān dāng shí lín xuān zòu jìng   jiě huì fán huā    
nǎi zhī tián dàn shì shí   xián zhī shí guī jiā chóu yàn zhēng ěr   shēng tīng hái    
huì liú shuǐ fǎng zhōng   shì xiàng zhōng jiāo wěi