庭前葵花盛開詩以賞之

明代 于謙
庭院深沉白日長,群芳無處避炎光。獨將翠葉承朝露,自吐丹心向太陽。 夜短不愁花睡去,春歸何用蝶飛忙。關情相對薰風裡,剩把新詩詠錦囊。
tíng yuàn shēn chén bái zhǎng   qún fāng chǔ yán guāng jiāng cuì chéng zhāo   dān xīn xiàng tài yang
duǎn chóu huā shuì   chūn guī yòng dié fēi máng guān qíng xiāng duì xūn fēng   shèng xīn shī yǒng jǐn náng