亭林漫興 其三

元代 貝瓊
每過高僧話,應寬過客情。詩成天藻麗,酒瀉雪香清。 文度推英俊,元方辱弟兄。何知漂泊際,懷抱一時傾。
měi guò gāo sēng huà   yīng kuān guò qíng shī chéng tiān zǎo   jiǔ xiè xuě xiāng qīng
wén tuī yīng jùn   yuán fāng xiōng zhī piāo   huái bào shí qīng