庭堅得邑太和六舅按節出同安邂逅於皖公溪口

宋代 黃庭堅
阿髯學升堂,干母思靡悔。 文成藝桃李,不言行道兌。 阿蘇妙言語,機警欲無對。 子姓何預人,蘭玉要可佩。
ā rán xué shēng táng   gàn huǐ  
wén chéng táo   yán háng dào duì  
ā miào yán   jǐng duì  
xìng rén   lán yào pèi