庭堅得邑太和六舅按節出同安邂逅於皖公溪口

宋代 黃庭堅
德人心寂寥,立朝實莊語。 虎節坐山城,孤雲猶能雨。 文章被甥侄,孝友諧婦女。 偃息一畝宮,植梅當歌舞。
rén xīn liáo   cháo shí zhuāng
jié zuò shān chéng   yún yóu néng
wén zhāng bèi shēng zhí   xiào yǒu xié
yǎn gōng   zhí méi dāng