庭堅得邑太和六舅按節出同安邂逅於皖公溪口

宋代 黃庭堅
親依為日淺,愛不舍我眠。 教我如牧羊,更著後者鞭。 得吧邇梅嶺,開花向春妍。 碌碌幸苟免,稱觴大人前。
qīn wèi qiǎn   ài shě mián
jiào yáng   gèng zhù hòu zhě biān
ba ěr méi lǐng   kāi huā xiàng chūn yán
xìng gǒu miǎn   chēng shāng rén qián