聽彈風入松贈楊補闕

唐代 王昌齡
商風入我弦,夜竹深有露。弦悲與林寂,清景不可度。 寥落幽居心,颼飀青松樹。松風吹草白,溪水寒日暮。 聲意去復還,九變待一顧。空山多雨雪,獨立君始悟。
shāng fēng xián   zhú shēn yǒu xián bēi lín   qīng jǐng
liáo luò yōu xīn   sōu liú qīng sōng shù sōng fēng chuī cǎo bái   shuǐ hán
shēng huán   jiǔ biàn dài kōng shān duō xuě   jūn shǐ