題訥庵

宋代 王十朋
休論摩詰與文殊,試把庵名扣大儒。君子於言端欲訥,賢人終日只如愚。 樂山自昔稱仁者,利口由來惡嗇夫。聽法雙峰空聳耳,老禪惟要一言無。
xiū lùn jié wén shū   shì ān míng kòu jūn zi yán duān   xián rén zhōng zhī
shān chēng rén zhě   kǒu yóu lái è tīng shuāng fēng kōng sǒng ěr   lǎo chán wéi yào yán