題明遠軒

宋代 李新
聊能半日止游韁,拂拂塵裾未滌黃。 山掩豀光龍脊斷,谷傳天籟虎風涼。 亂雲過眼不妨好,細徑入村何限長。 獨酌苦吟清意在,可憐禽鳥亦相忘。
liáo néng bàn zhǐ yóu jiāng   chén wèi huáng
shān yǎn guāng lóng duàn   chuán tiān lài fēng liáng
luàn yún guò yǎn fáng hǎo   jìng cūn xiàn zhǎng
zhuó yín qīng zài   lián qín niǎo xiāng wàng