題明禪師西山蘭若①

唐代 孟浩然
西山多奇狀,秀出倚前楹。 停午收彩翠,夕陽照分明。 吾師住其下,禪坐證無生。② 結廬就嵌窟,剪竹通徑行。③ 談空對樵叟,授法與山精。 日暮方辭去,田園歸冶城。④
西 shān duō zhuàng   xiù chū qián yíng
tíng shōu cǎi cuì   yáng zhào fēn míng
shī zhù xià   chán zuò zhèng shēng  
jié jiù qiàn   jiǎn zhú tōng jìng xíng  
tán kōng duì qiáo sǒu   shòu shān jīng
fāng   tián yuán guī chéng