題孟中丞茅閣

唐代 元結
小山為郡城,隨水能縈紆。亭亭最高處,今是西南隅。 杉大老猶在,蒼蒼數十株。垂陰滿城上,枝葉何扶疏。 乃知四海中,遺事誰謂無。及觀茅閣成,始覺形勝殊。 憑軒望熊湘,雲榭連蒼梧。天下正炎熱,此然冰雪俱。 客有在中坐,頌歌復何如。公欲舉遺材,如此佳木歟。 公方庇蒼生,又如斯閣乎。請達謠頌聲,願公且踟躕。
xiǎo shān wèi jùn chéng   suí shuǐ néng yíng tíng tíng zuì gāo chù   jīn shì 西 nán
shān lǎo yóu zài   cāng cāng shù shí zhū chuí yīn mǎn 滿 chéng shàng   zhī shū
nǎi zhī hǎi zhōng   shì shuí wèi guān máo chéng   shǐ jué xíng shèng shū
píng xuān wàng xióng xiāng   yún xiè lián cāng tiān xià zhèng yán   rán bīng xuě
yǒu zài zhōng zuò   sòng gōng cái   jiā
gōng fāng cāng shēng   yòu qǐng yáo sòng shēng   yuàn gōng qiě chí chú