題孟珍玉澗畫岳陽小景
岳陽樓上望君山,山色蒼涼十二鬟。劍氣拂雲連翠黛,佩聲挑月過滄灣。
洞庭水落漁船上,雲夢秋深獵客還。最憶老仙吹鐵笛,馭風時復往來間。
yuè
岳
yáng
陽
lóu
樓
shàng
上
wàng
望
jūn
君
shān
山
,
shān
山
sè
色
cāng
蒼
liáng
涼
shí
十
èr
二
huán
鬟
jiàn
。
qì
劍
fú
氣
yún
拂
lián
雲
cuì
連
dài
翠
pèi
黛
,
shēng
佩
tiāo
聲
yuè
挑
guò
月
cāng
過
wān
滄
灣
。
dòng
洞
tíng
庭
shuǐ
水
luò
落
yú
漁
chuán
船
shàng
上
,
yún
雲
mèng
夢
qiū
秋
shēn
深
liè
獵
kè
客
hái
還
zuì
。
yì
最
lǎo
憶
xiān
老
chuī
仙
tiě
吹
dí
鐵
yù
笛
,
fēng
馭
shí
風
fù
時
wǎng
復
lái
往
jiān
來
間
。