題孟浩然畫像

宋代 黃庭堅
先生少也隱鹿門,爽氣洗盡塵埃昏。 賦詩真可凌鮑謝,短褐豈愧公卿尊。 故人私邀伴禁直,誦詩不顧龍鱗逆。 風雲感會雖有時,顧此定知毋枉尺。 襄江渺渺泛清流,梅殘臘月年年愁。 先生一往今幾秋,後來誰復釣槎頭。
xiān sheng shǎo yǐn 鹿 mén   shuǎng jǐn chén āi hūn
shī zhēn líng bào xiè   duǎn kuì gōng qīng zūn
rén yāo bàn jìn zhí   sòng shī lóng lín
fēng yún gǎn huì suī yǒu shí   dìng zhī wǎng chǐ
xiāng jiāng miǎo miǎo fàn qīng liú   méi cán yuè nián nián chóu
xiān sheng wǎng jīn qiū   hòu lái shuí diào chá tóu