題孟東野聽琴圖因次其韻

宋代 樓鑰
誰歟住前溪,夜深以琴鳴。 天高顥氣肅,月斜映疎星。 橡林助蕭瑟,泉聲激琮琤。 彈者人定佳,能使東野聽。 束帶不立朝,遙夜甘空庭。 龍眠發妙思,神交窮杳冥。 不見彈琴人,畫出琴外聲。 郊寒凜如封,作詩太瘦生。 恨不從之游,撫卷空含情。
shuí zhù qián   shēn qín míng  
tiān gāo hào   yuè xié yìng shū xīng  
xiàng lín zhù xiāo   quán shēng cóng chēng  
dàn zhě rén dìng jiā   néng shǐ 使 dōng tīng  
shù dài cháo   yáo gān kōng tíng  
lóng mián miào   shén jiāo qióng yǎo míng  
jiàn tán qín rén   huà chū qín wài shēng  
jiāo hán lǐn fēng   zuò shī tài shòu shēng  
hèn cóng zhī yóu   juǎn kōng hán qíng